Chương
Cài đặt

Không muốn làm anh lo lắng

Sinh nhật lần trước của mình, Hoa Điêu nói con gái Bạch Dương có ý chí kiên cường dũng cảm, nhưng Thái Dương thấy chòm sao và con người, khoảng cách trời đất xa nhau quá thật khó để liên kết mối quan hệ, nên cô không nói gì.

Quan hệ giữa Khổng Thái Dương và Khổng Bồi thật ra cũng không có gì phức tạp, anh trai anh từng là ba dượng của Thái Dương, tuy rằng không cùng huyết thống nhưng anh danh chính ngôn thuận là chú của Thái Dương, thậm chí hai người còn có cùng họ, cùng sống chung với nhau lâu như vậy.

“Khổng Thái Dương,” Khổng Bồi luôn gọi cả họ tên cô như thế, nét mặt anh lúc nào cũng điềm tĩnh, nghiêm nghị.

Anh thường trầm lặng, rất ít khi nói chuyện. Đến nỗi khiến Thái Dương có ảo giác lời nói bất quá chỉ là công cụ, nếu không có việc gì anh sẽ không dùng tới.

Thái Dương ngẩng đầu nhìn anh, trên tay cô là con cá trơn lùi đang muốn tuột ra, người ta đều nói hồ ly giảo hoạt, Thái Dương lại thấy cá cũng chẳng kém gì, cô đang phải vật lộn với nó.

“Ngày kia cháu tới kiểm tra sức khỏe, chú đã sắp xếp xong rồi.” Khổng Bồi là bác sĩ.

Thái Dương gật đầu, kết quả kiểm tra sức khỏe theo thông lệ hàng năm của cô trước giờ chưa từng gặp phải vấn đề gì, Thái Dương tự thấy mình chẳng khác nào tê giác. Nhưng cô chỉ im lặng không nói lời nào, ở trước mặt Khổng Bồi, Thái Dương thường không nghĩ mình muốn gì, cô luôn muốn làm theo ý anh.

Không khí trên bàn ăn rất tĩnh lặng, không có cầu nguyện cũng không có bánh sinh nhật.

Khổng Bồi là một người không thích hình thức, tuy có rất nhiều người biết sinh nhật của anh muốn tổ chức tiệc chúc mừng, nhưng năm nào cũng vậy, anh chỉ muốn ở bên Thái Dương ăn một bữa cơm tối bình yên như thế này.

Thái Dương nấu ăn rất ngon, sinh nhật Khổng Bồi là dịp hiếm hoi để cô phát huy tài năng của mình.

Ăn cơm xong, Thái Dương đi vào phòng vệ sinh rửa tay, lúc rót sữa ra, mùi hương đó, không biết đã lạc ở nơi này tự khi nào.

Trong ngôi nhà này vậy mà vẫn còn có món đồ của cô, Thái Dương bất giác ngây người, thật lâu.

Bên ngoài vang lên tiếng Khổng Bồi gõ cửa.

Những giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má, Thái Dương không dám đi ra, nhưng không muốn để anh phải lo lắng.

Thái Dương lau vội nước mắt ra mở cửa, Khổng Bồi đứng yên lặng ở đó chăm chú nhìn cô. Sau lưng anh là ánh đèn tường ôn hòa ấm áp, Thái Dương gom lại bàng hoàng trở về chốn thực tại này.

Cô khẽ ho nhẹ: “Ừm, có một vụ án, vợ chồng bất hòa, tình cảm chẳng còn lại gì, chỉ còn điên cuồng tranh giành tài sản chung. Nghĩ đến cuộc đời sao thăng trầm dâu bể, thật đáng buồn.”

Khổng Bồi chỉ gật đầu. Bầu không khí cứ tĩnh lặng như vậy tựa thời gian không còn trôi, Thái Dương di chuyển bước chân, bỗng nhiên cô muốn chạy, chạy thật xa như một loại trốn tránh ẩn nấp.

Bỗng có tiếng điện thoại từ phòng khách truyền tới, Khổng Bồi liền đi qua.

Thái Dương khẽ thở dài rồi tựa người vào tường, dưới ánh đèn mơ hồ, cô nhắm mắt lại.

Khi mở mắt ra, cô nhìn thấy Khổng Bồi đang đứng trước mặt mình, Thái Dương mang đôi dép lê đi trong nhà cao chưa đến vai anh. Anh cúi đầu nhìn cô, Thái Dương hốt hoảng vội cầm lấy điện thoại anh đưa tới: “Tìm cháu.” Nói rồi anh xoay người tránh đi chỗ khác.

Là Hoa Điêu.

“Cậu sắp về chưa? Hôm nay, tớ không có hẹn, bây giờ tới đón cậu.” Hoa Điêu biết Thái Dương sẽ không ở lại qua đêm nơi đó, cho dù muộn cũng sẽ về nhà.

“Ừ.” Thái Dương điều chỉnh lại tâm trạng và biểu cảm trên gương mặt rồi nói lời tạm biệt Khổng Bồi. Cô đặt món quà tặng anh xuống bàn, là một chiếc cà vạt rất tinh xảo, màu dương đậm có họa tiết lịch lãm sang trọng.

Khổng Bồi cầm lên, chăm chú nhìn hồi lâu, rồi ngẩng đầu nhìn Thái Dương dịu dàng mỉm cười nói cảm ơn: “Rất đẹp.”

Lúc Thái Dương lên xe, cô nhìn thấy Khúc Hạo Triết cũng đang ở đó, nét mặt đầy cẩn trọng dè dặt.

“Đừng giận mà, Khúc Hạo Triết chẳng qua chỉ đi cùng cậu một đoạn thôi.” Hoa Điêu cuống quýt giải thích. Hôm nay, cô ấy mặc một chiếc váy đục lỗ màu đen ôm sát cơ thể trắng ngần như tơ tuyết nhìn vô cùng quyến rũ.

Thái Dương khẽ thở dài, tình yêu cõi nhân gian này khiến cô nhớ tới những trách nhiệm và nghĩa vụ, ‘trái quyền’* trong các hợp đồng. Lòng bỗng thấy yếu mềm, cô quay đầu nói với Khúc Hạo Triết: “Hôm nay muộn quá rồi, ngày mai tôi có công việc. Ngày kia anh có rảnh không? Tôi đi kiểm tra sức khỏe, hay là anh cũng đi cùng ạ.”

(*Trái quyền là quyền của một người, được phép yêu cầu một người khác thực hiện một nghĩa vụ tài sản đối với mình. Đó có thể là nghĩa vụ làm hoặc không làm một việc hoặc chuyển quyền sở hữu tài sản.)

Thái Dương thấy Khúc Hạo Triết và Hoa Điêu nhìn mình đầy kinh ngạc. Ngay sau đó, ánh mắt Khúc Hạo Triết dần trở nên sáng ngời, luôn miệng nói: “Được, được, có rảnh, có rảnh.”

Về đến nhà vào phòng ngủ rồi mà Hoa Điêu vẫn không chịu tha cho cô, Thái Dương khẩn thiết năn nỉ: “Ngày mai tớ còn phải lên tòa, cho tớ ngủ một giấc đi.”

Hoa Điêu ngờ vực cảnh giác nhìn: “Đã xảy ra chuyện gì? Cậu không bao giờ cần đàn ông đi cùng.”

“Không phải cậu hy vọng tớ và Khúc Hạo Triết hẹn hò, bắt đầu một đoạn tình cảm sao?”

“Khổng Bồi luôn dạy cậu mạnh mẽ kiên cường, cậu không phải là người không có lý trí mà?” Hoa Điêu lẩm bẩm.

Thái Dương đắp lên người chiếc chăn lông vũ màu lam trời, chặn hết âm thanh lại, rơi vào giấc ngủ.

***

Lúc đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, Thái Dương không nhìn thấy Khổng Bồi, cô lang thang trong khu ngoại trú, còn anh ở khu điều trị nội trú.

Thái Dương không đi tìm anh, cô biết trong giờ làm việc Khổng Bồi không thích nói chuyện riêng.

Hơn nữa Thái Dương còn vướng bận một người, người đàn ông sẵn lòng bỏ thời gian ra đi cùng cô đang ngồi bên cạnh, mỉm cười chờ đợi.

***

Lúc chuông cửa vang lên, Thái Dương mặc chiếc áo ngủ rất rộng đang nằm bò trên giường đọc một quyển sách khoa học dày cộp và nhàm chán. Thái Dương nhớ Khổng Bồi nói người con gái thường xuyên đọc sách, đồng tử sẽ trở nên trong suốt.

Chỉ dùng đầu ngón chân, Thái Dương cũng có thể đoán người đứng ngoài cửa chắc chắn là Hoa Điêu, cô vội vàng ngồi dậy muốn hỏi xem hôm nay cô nàng hẹn hò thế nào.

Ôm quyển sách, Thái Dương để chân trần chạy ra mở cửa.

Nào ngờ người đứng đó là Khổng Bồi. Cả hai nhìn nhau chỉ thấy sự kinh ngạc dâng tràn trong đôi mắt đối phương.

Kể từ khi Thái Dương trưởng thành, Khổng Bồi không còn nhìn thấy dáng vẻ cô khi mặc váy ngủ nữa, hơn nữa đây còn là chiếc váy có in hình những con thú nhỏ trong phim hoạt hình, hơn nữa còn đi chân trần, hơn nữa còn những giọt nước vấn vít trên mái tóc ẩm ướt đang rơi xuống bờ vai. Thái Dương cắn môi im lặng, bộ dạng cô gái nhỏ này khiến cô cảm thấy chán ghét bản thân mình.

Rất nhanh sau đó, Khổng Bồi đã lấy lại sự điềm tĩnh thường ngày: “Chú tới báo với cháu, kết quả kiểm tra sức khỏe không có gì bất thường.”

Khổng Bồi cứ như vậy quen thuộc đi vào, như thể đã tới rất nhiều lần, dáng vẻ vô cùng rành rọt. Thái Dương bất lực thở dài, chậm rãi xoay người về phòng, thu dọn cái chăn lông vũ và mấy thứ đồ ăn vặt đang bày ra trên giường, có cả một chiếc váy ngủ rất gợi cảm, là chuẩn bị sẵn cho Hoa Điêu.

Khổng Bồi thích người phụ nữ tự lập, lý trí và có tri thức. Lần này có lẽ cô đã khiến anh vương khúc mắc trong lòng rồi.

Thái Dương có chút thấp thỏm lo lắng.

Tải App về nhận phần thưởng luôn.
Quét mã QR, tải xuống Hinovel App.