Người khiến cô phiền nhất lại chính là Hoa Điêu.
TThái Dương biết Khúc Hạo Triết thích cô vì người đàn ông này không hề che giấu điều đó. Cuộc sống của Thái Dương, mỗi sáng thức dậy là đến nơi làm việc, chiều tối là về nhà rồi lên giường đi ngủ, hai phút sau rơi vào giấc ngủ say đến mơ cũng không có. Hoàn toàn không cho anh ta bất cứ cơ hội nào. Nhưng Khúc Hạo Triết cũng không phiền vì điều đó, chỉ âm thầm ở bên cạnh chờ đợi, Thái Dương cũng đành xem như không thấy, dù sao cô cũng không thể nào xâm phạm quyền công dân của anh ta được, Thái Dương nghĩ, cô vẫn là một luật sư thấu hiểu pháp luật.
Người khiến cô phiền nhất lại chính là Hoa Điêu.
Giữa khuya, trong phòng chỉ có bóng đêm sâu thẳm, rèm cửa sổ dày nặng buông hờ chẳng để lọt chút ánh sáng le lói nào. Giọng nói của Hoa Điêu ở đầu bên kia điện thoại mơ hồ không rõ: “Đi ra đây, uống một chén.”
Thái Dương đau đầu: “Ngày mai tớ còn lên tòa, cậu có thể ngày ngày sênh ca, tớ thì phải ngày ngày cực khổ để nuôi sống bản thân.” “Tới đây đi, Thái Dương tốt của tớ.” Hoa Điêu nghẹn ngào năn nỉ, giữa những âm thanh hỗn tạp Thái Dương vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc truyền tới rất rõ, cô bất giác giật mình tỉnh hẳn.
Con người của Hoa Điêu cũng tựa như hoa đào, còn kiên cường hơn cả loài ‘hoa không ngại tuyết sương, cớ sao người chùn bước’ với sắc thắm nghênh ngang cười ngạo nghễ đợi mùa xuân về bất chấp gió mưa, tuyết lạnh đó. Thái Dương mơ hồ cảm thấy vấn đề rất nghiêm trọng.
Đêm mùa xuân luôn ngập tràn những nồng nàn cám dỗ, những ánh đèn rực rỡ và đám đông không ngủ. Thái Dương tìm thấy Hoa Điêu trong một quán bar ồn ào náo nhiệt. Trên tay cô ấy cầm một ly rượu vang lóng lánh, trang phục vô cùng lộng lẫy quyến rũ. Gương mặt hoàn toàn chẳng còn chút vết tích nước mắt, có lẽ đã trang điểm lại.
“Thái Dương,” cô ấy gọi: “Cậu xem, rượu là thứ tuyệt vời như vậy, khiến cho tâm trạng người ta vui vẻ và bầu không khí trở nên đẹp đẽ thế này, rượu chia làm nhiều loại có khác gì con người. Như Remy Martin và Hennessy cô nhắc, trải qua những năm dài tháng rộng ủ trong thùng gỗ sồi rồi trở thành Hennessy V.S.O.P*, kết cấu mượt như nhung, hương vị thuần tinh tế, có cả sự dịu ngọt sâu sắc, hài hòa và tao nhã trọn vẹn, đúng là nước trường sinh mà. Thái Dương cảm thấy mình có chút choáng váng, cô vốn không có nhiều hứng thú với những thứ này. Cô biết Hoa Điêu đã gặp phải chuyện gì đó, nếu không sẽ không nói hươu nói vượn như vậy. Có một người đàn ông đang đi vào, anh ta bước thẳng tới chỗ của Hoa Điêu, ở một nơi rối ren hỗn độn như thế này mà người đàn ông đó vẫn toát ra vẻ thanh sạch không chút vây bẩn, Thái Dương biết cô có thể đi được rồi.
Lúc chuẩn bị bước chân đi, cô nghe thấy giọng nói dịu dàng của Hoa Điêu: “Tên của tớ là Hoa Điêu**, là dùng nước Hồ Kính ủ thành. Tính ôn hòa, màu cam vàng trong suốt, hương vị thuần khiết ngọt ngào, nồng nàn thơm ngát.” Thế là Thái Dương mỉm cười.
(*Hennessy V.S.O.P: viết tắt ‘Very Superior Old Pale’, lấy cảm hứng từ một loại rượu Cognac tạo ra vào năm 1817 để đáp ứng với yêu cầu vị Vua tương lai của nước Anh – George IV.
**Rượu Hoa điêu còn gọi là rượu Nữ Nhi Hồng, góc từ rượu Thiệu Hưng Chiết Giang. Ở Trung Quốc, tương truyền tập tục, nếu trong nhà có con gái liền ủ một vò rượu. Đợi đến khi con gái đi lấy chồng sẽ lấy nó ra đãi khách, vò rượu tinh khiết thơm ngon chính là ‘Nữ Nhi Hồng’ – ‘con gái hạnh phúc’. Nhưng nếu con gái chưa lấy chồng đã yểu mệnh thì vò rượu ấy gọi là ‘Hoa Điêu’ – đóa hoa tàn.
*** Hồ Kính: là hồ nhân tạo để cung cấp nước tưới tiêu thời Đông Hán. Tương truyền, nước hồ này là nguyên liệu quan trọng để tăng độ thơm ngọt của rượu Thiệu Hưng.)
Từ lúc bước vào cho đến khi rời đi, cô không hỏi Hoa Điêu vì sao lại khóc, nếu muốn nói người đó sẽ không đợi bạn hỏi. Tâm tư là thứ để lắng nghe chia sẻ không cần phải phân tích vì sao, khuyên nhủ đôi khi chẳng giải quyết được gì. Lúc cô thức dậy, trời đã sáng bừng, những tia nắng ngày xuân dịu dàng ấm áp luôn treo lơ lửng trên nền trời, mang đến cho người ta sự khoan khoái dễ chịu dù có đôi chút chói chang nhưng chẳng thể nào ghét bỏ được. Thái Dương vội tắm rửa thay quần áo rồi lao nhanh ra cửa.
Khi đến văn phòng, chỉ có một chị lao công đang quét dọn vệ sinh, cô đi vào phòng làm việc của mình rồi ngồi xuống vùi đầu vào đống tài liệu. Văn phòng rất yên tĩnh, Thái Dương thích những khoảng lặng như thế này, cô thích cuộc sống đơn giản, không phức tạp, không hối hả bon chen. Các đồng nghiệp lần lượt đến đông đủ, mọi người loay hoay với công việc của mình, không ai làm phiền ai.
“Thái Dương”, Thái Dương nhận điện thoại nội bộ, cô nghe thấy âm thanh nhắc nhở của Tiểu Mỹ: “Chín giờ ra tòa.”
Hôn nhân không tình yêu, thứ duy nhất giữa anh và cô chỉ là mối hận tận xương tủy
Người đàn ông đẹp trai lạnh lùng ném tờ chi phiếu vào mặt, yêu cầu cô kết hôn. Nhưng đằng sau sự lạnh lùng có 1 bí mật...
Siêu phẩm chống lão hóa da - Collagen 900 được 95% phụ nữ tin dùng trên Shopee!
Mang mối thù gia tộc, cô bắt đầu thân phận mới để gả cho con trai kẻ thù, nhưng tình cảm lại là bài toán không đoán được
Tiểu Mỹ là một thư ký rất giỏi giang, trẻ trung xinh đẹp lại dịu dàng cẩn trọng, không biết người đàn ông nào có thể lấy được cô ấy.
Thời gian nghỉ giữa tòa, cô nhận được điện thoại của Hoa Điêu, nghe thấy giọng nói đầy biếng nhác của cô nàng: “Ra tòa hả?”, “Ừm, nếu không thì tớ sống bằng gì chứ?”, “Thôi đi, đừng có làm ra vẻ nghèo khổ đáng thương như thế, có Khổng Bồi nuôi cậu.” Hoa Điêu xem thường.
“Tại sao anh ấy phải nuôi tớ?”
“Anh ấy là người giám hộ của cậu chứ sao, không phải là chú cậu hả.” Hoa Điêu lưu loát trả lời.
“Tớ đã hai mươi lăm tuổi rồi, không cần người giám hộ.” Thái Dương thở dài: “Tớ và Khổng Bồi không có chút quan hệ huyết thống nào hết, tớ và anh ấy chẳng qua chỉ là… tớ nợ anh ấy nhiều năm cơm áo, nợ một món ân tình phải trả!”
“Phân biệt trắng đen rõ ràng như thế là có thể vỗ yên cõi lòng hỗn loạn sao?” Hoa Điêu cười: “Chỉ giỏi lừa mình dối người, tối nay ra ngoài uống rượu, Khúc Hạo Triết nhớ cậu.”
“Không đi.” Thái Dương gọn gàng dứt khoát.
“Không được, sắp điên rồi.” Hoa Điêu bắt đầu ngang ngược.
“Điên kệ anh ta.” Đối với Khúc Hạo Triết, Thái Dương luôn không có thừa lòng trắc ẩn.
Dụng cụ tập gym tại nhà mùa dịch, body vẫn siêu chuẩn, tập cực dễ - Giá siêu SALE!
Siêu phẩm chống lão hóa da - Collagen 900 được 95% phụ nữ tin dùng trên Shopee!
Miếng rửa mặt silicon siêu tiện lợi mang đi khắp nơi - Hàng nội địa Đức, siêu SALE trên Shopee!
Xịt băng mát lạnh tức thì - Làm mát không khí nhanh cho yên xe, ghế ngồi ô tô an toàn
“Người sắp điên là tớ đó!” Hoa Điêu thở dài não ruột: “Ngày nào hắn cũng tới chỗ tớ hỏi thăm cậu, suốt từ sáng tới tối lúc nào cũng cái ánh mắt buồn thương sầu muộn, dịu dàng nhung nhớ, phờ phạc không thôi đó!”
“Tớ không giúp được gì, gặp chỉ càng làm hại người ta thêm thôi.” Thái Dương ơ hờ: “Đàn ông đầu đội trời chân đạp đất mà suốt ngày quẩn quanh với những chuyện đó, không có tiền đồ. Tớ sắp lên tòa rồi, cúp đây.”
Buổi tối sau khi tan làm, Thái Dương đi gặp Khổng Bồi. Hôm nay là sinh nhật anh bốn mươi ba tuổi.
Trưởng văn phòng luật sư Sở Giới là bạn chí cốt lâu năm của Khổng Bồi, lúc Thái Dương chuẩn bị đi, hắn nghiến răng nghiến lợi nói với cô: “Mỗi dịp mừng năm mới tới chỗ của Khổng Bồi, hắn lúc nào cũng mặc cho người lăn qua lăn lại, duy chỉ có sinh nhật là khăng khăng cố chấp muốn trải qua một mình, đây là cái thói quen gì chứ.”
Nói xong liền ném qua một chiếc hộp, là dao cạo râu: “Nói với hắn, sinh nhật vui vẻ.”
Thái Dương mỉm cười.
