Chương
Cài đặt

Chương 8: Đường đến nhà họ Bùi

Giờ lành đã tới, ba mẹ Hồng Thắm dắt tay nhau thong thả bước vào, bên cạnh là cô em gái vừa tròn mười lăm tươi tắn như hoa nở rộ. Ba người vừa đi vừa cười nói, bầu không khí ấm áp hoàn toàn tách biệt với sự quạnh quẻ của Hồng Thắm trong căn phòng này.

Cảm nhận được ánh mắt Hồng Thắm đang nhìn tới, một nhà ba người tạm thời gác lại câu chuyện dở dang. Người mẹ vừa rồi còn từ ái níu tay cô con gái nhỏ thình lình thay đổi sắc mặt. Bà quan sát con gái lớn một lượt từ trên xuống dưới, rồi mới gật đầu dặn dò mấy câu: "Con gái lấy chồng như bát nước đổ đi. Từ rày về sau, bây là vợ người ta, trong nhờ đục chịu. Giàu sang hay bần hàn cũng không còn liên quan gì đến cái nhà này nữa. Bây hiểu chưa?"

Chưa gì đã muốn một lời đoạn tuyệt quan hệ? Phải chăng kẻ mang trên mình có danh ba má này đã sớm nhìn ra tình cảnh của cô ở nhà họ Bùi chẳng mấy tốt đẹp? Sợ cô làm liên luỵ cái nhà này?

Hồng Thắm nhướng mày, không đáp. Cô muốn nghe thử bà ta còn muốn nói cái gì nữa.

Dường như đã quá quen thuộc với việc con gái lớn luôn vâng lời răm rắp, bà tiếp tục căn dặn: "Qua bên đó thì làm tốt bổn phận của mình, chớ có gây chuyện thị phi. Nhà họ Bùi không để bụng chuyện bây và cậu Hai Danh từng huỷ hôn trước đó, bây liệu mà sống sao cho vừa lòng hợp ý người ta."

Thấy Hồng Thắm vẫn cúi đầu không đáp tiếng nào, bà cau mày, hơi lớn giọng răn đe: "Má biết bây không ưng cuộc hôn nhân này, ngặt nỗi nhà họ Bùi có tiền có thế, người ta đã đến tận cửa bức ép muốn cưới bây cho bằng được, má và ba bây còn làm gì được nữa đây!"

Lúc này, Hồng Thắm lập tức ngẩng đầu, bật hỏi: "Bà thật sự bị ép nên mới làm như vậy sao?"

Hay chẳng qua là không nỡ buông số tiền nhà họ Bùi đem đến. Là gả con gái, hay là bán con?

Người mẹ không ngờ Hồng Thắm sẽ hỏi vặn lại mình, bà ngỡ ngàng một lúc, xong giận dữ mắng: "Bây nói vậy là có ý gì? Tao và ba bây cực khổ nuôi bây khôn lớn, để rồi bây trả treo tao như thế á?"

Người cha từ khi bước vào đều im lặng không nói, bấy giờ mới lên tiếng chen ngang: "Tới giờ rồi, đừng ầm ĩ nữa. Bây giờ không vội đi, nhà thông gia chờ lâu sẽ sinh cáu gắt, lúc đó hai ta biết ăn nói với họ thế nào đây?"

Người mẹ vẻ mặt không vui, tiếp tục lầm bầm: "Nuôi nó vất vả mười tám năm ròng, ngoài đem nhục nhã về cho cái nhà này, nó còn làm được tích sự gì kia chứ!"

Nghe vậy, Hồng Thắm bèn lên tiếng mỉa mai: “Tôi có được tích sự gì không thì trong lòng bà tự hiểu. Ba lần huỷ hôn trước đó, có lần nào bà ói ra tiền sính lễ trả người ta chưa? Đẻ một đứa con gái, “bán buôn” được ba bốn bận. Bà còn mặt mũi nói mình thiệt thòi hay sao?”

Người mẹ chưng hửng một lúc, mới giận dữ hét lên: “Hôm nay mày dám trả treo với tao luôn đấy hả? Đúng là đồ vô ơn, mất dạy!”

Hồng Thắm vỗ bàn đứng dậy, tiện tay quét hết mấy thứ linh tinh trên bàn xuống đất, đanh mặt nhìn thẳng bà ta, nói: “Bà không có quyền phán xét gia giáo nhà tôi!”

Đám người gần đó vội vàng tránh né, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn cô.

Người cha cau mày, quát: “Nhà mày? Nhà mày chính là ở đây nè! Chẳng lẽ ba má không có quyền la rầy mày hay sao hả?”

Hồng Thắm lạnh nhạt đáp lời: “Từ hôm nay thì đây không còn là nhà tôi nữa rồi. Chẳng phải vừa rồi mấy người muốn đoạn tuyệt quan hệ với tôi đó ư? Đoạn tuyệt thì đoạn tuyệt thôi, tình thân mục nát thế này tôi cũng chả thèm!”

Người cha một tay ôm ngực, một tay chỉ về phía cô, nói không ra hơi: “Mày... mày dám...”

“Có gì mà dám với không dám.” Hồng Thắm nhấc vạt áo dài, hai chân nhanh nhẹn bước qua mớ lộn xộn rải rác trên đất. Cô bước qua ngưỡng cửa cao cao, bóng lưng thẳng tấp đứng đó, nghiêng đầu nhớ kĩ gương mặt từng “người thân” của mình, khẽ hừ một tiếng, nói: “Chào ba, chào má, tôi đi!”

Thôi để cô gọi nốt tiếng ba má cuối cùng này hộ chủ nhân thân xác này đi. Từ đây về sau, cô và cái nhà này không còn quan hệ gì nữa.

...

Một mình Hồng Thắm lẻ loi đứng trước cổng nhà. Sau trận ồn ào vừa rồi, ba mẹ và em gái “cô” không ai muốn ra ngoài đưa dâu. Cổng cưới ngày trước vẫn còn đó, chỉ có điều trông nó không còn toát lên không khí vui mừng của ngày vu quy hạnh phúc, thay vào đó là nỗi hiu quạnh khó diễn tả bằng lời.

Hồng Thắm hít sâu một hơi, bắt đầu tận hưởng cảm giác sung sướng khi được sống lại sau bao năm vật vờ dưới đáy sông sâu. Cô chưa từng nghĩ sẽ gửi gắm bất kì hi vọng nào vào một nơi xa lạ và những con người chưa từng quen biết. Cho nên khi đối mặt với hai gia nhân được nhà họ Bùi sai đến đón dâu, lòng cô cũng yên tĩnh lạ thường.

Không kèn trống, không kiệu võng, không sính lễ, không khách khứa họ hàng. Ngay cả chú rể cũng không. Vỏn vẹn chỉ có mỗi hai gia nhân đã có tuổi.

Hồng Thắm thầm nghĩ cũng đúng thôi. Hôm nay cái nhà này đâu phải gả con gái. Là bán con cơ mà.

Hai gia nhân chờ đã lâu, vẻ mặt lộ rõ khó chịu, mất kiên nhẫn thúc giục: "Cũng muộn rồi, cô Thắm nhanh chân theo chúng tôi đi thôi, chớ có rề rà thêm nữa kẻo làm bà chủ nhà tôi mất vui."

Giọng điệu và thái độ cứ như đang nói chuyện với người ngang vai ngang vế, hoàn toàn không coi Hồng Thắm ra gì. Nghĩ đến đoạn đường đến nhà họ Bùi phải đi cùng họ, Hồng Thắm vì không muốn thêm chuyện cho nên tạm thời im lặng bước đi.

Đi bộ cả đoạn đường dài, đến khi hai chân đau nhức nhấc không nổi nữa, cuối cùng cô cũng đã đứng trước cổng nhà bề thế, cao sang. Xung quanh người ăn kẻ ở ra vào bận rộn, nhưng nhìn chung chẳng có chút không khí vui mừng nào cả.

Lúc này, một trong hai gia nhân mạnh bạo kéo cô đi vòng sang hướng khác. Chờ khi Hồng Thắm nhìn rõ thì mới biết đây là cửa sau nhà họ Bùi. Ở đó, có hai người quần áo lụa là đang mỉm cười nhìn cô.

Hồng Thắm nhìn thẳng vào hai người nọ, những mảnh kí ức vụn vặt liên tiếp xuất hiện trong đầu cô. Đến khi biết được danh tính của hai người này, cô cũng không khỏi thầm than bốn chữ "thế sự vô thường".

Mấy ai ngờ ngày đầu cô đến nhà chồng, người đứng đón cô lại là người chồng và má chồng "hụt" của mình cơ chứ! Tuy nhiên, thân phận vai vế của họ bây giờ đã khác xưa rồi.

Vệt nước lạnh ngắt tạt thẳng vào mặt cắt ngang dòng suy nghĩ của Hồng Thắm. Cô quay đầu nhìn một gia nhân đang dùng nhành cây nhúng nước không ngừng vẩy lên người mình, miệng còn lẩm bẩm mấy câu kì quái. Cố kiềm chế ngọn lửa tức giận đang dần le lói trong lòng, đôi tay buông dọc theo người siết chặt, nhỏ giọng hỏi: "Bà làm gì đó đa?"

Gia nhân vờ như không nghe, không đáp, hai tay cứ mãi bận rộn công việc của mình.

Hồng Thắm vừa nghiêng người né tránh, gia nhân còn lại thấy vậy bước tới kiềm chặt đầu vai cô. Giọng nói chua lè như chanh vắt leo lẻo vang lên: "Cô Thắm chớ lộn xộn, già này làm vậy là muốn tốt cho cô đó đa. Muốn bước vào cửa nhà họ Bùi, cần phải dùng nước bưởi vẩy bay xui xẻo trên người."

Xui xẻo? Đám người này mắng cô là thứ xui xẻo?

Ánh mắt cô đảo qua đôi mẹ con đang đứng xem trò vui chứ không lên tiếng can ngăn, lửa giận trong lòng cũng bắt đầu bừng cháy dữ dội. Cô nghiến răng đẩy ngã gia nhân già đang kiềm cặp mình, mạnh mẽ bước tới cướp lấy nhành cây và thau nước. Trước ánh mắt ngỡ ngàng không dám tin của mọi người xung quanh mà hắt đổ chậu nước vào người hai gia nhân già.

Hồng Thắm nhìn hai kẻ giương nanh múa vuốt với mình đầu tóc ướt rượt, nước nhỏ ròng ròng. Cô thở hổn hển mấy hơi, quăng mạnh chậu gỗ xuống đất, thẳng dưng dõng dạc nói: "Hai người đi cùng tôi cả đoạn đường chắc cũng bị ám mùi xui xẻo không ít đâu! Để tôi giúp hai người một tay nhé!"

Dứt lời, Hồng Thắm tay cầm nhành cây quất túi bụi vào hai gia nhân già. Kẻ ôm mình kêu la í ới, người xách cây đuổi đánh không tha, nhất thời tạo nên trận loạn cào cào, ầm ĩ đến mức kéo đến không ít người qua đường đứng lại vây xem.

Ngó thấy mọi người tụ tập ngày càng đông đúc, bà Hằng - mẹ ruột cậu Hai Danh, sợ ảnh hưởng đến danh tiếng dòng tộc, cho nên chỉ đành miễn cưỡng mở lời: "Ồn ào đùa giỡn cái chi đó? Chủ không ra chủ, tớ không ra tớ thế đa!"

Nghe thấy tiếng, Hồng Thắm cũng dừng động tác. Cô vứt nhành cây sang một bên, chỉnh đốn lại phần tóc bị rối và vuốt lại tay áo nhăn nhúm của mình, nhìn thẳng vào đôi má con đối diện cách đó không xa, đáp: "Vì chưa bước qua cái ngạch cửa này, cho nên tôi xin phép được gọi bà là bà Ba. Tôi cũng biết ơn bà đã ngầm xác nhận rằng tôi cũng là một phần chủ cả ở trong cái nhà này." Nói đoạn, cô quay qua liếc hai gia nhân đang ôm mình kêu đau gần đó, nhếch môi cười, lấp lửng tố cáo: "Chỉ mong nhờ lời của bà, khi tôi bước qua cánh cửa này, sẽ không rơi vào hoàn cảnh bị đám tôi tớ trèo đầu cưỡi cổ!"

Bà Hằng nhất thời ngớ người. Lời bà vừa nói chỉ đơn giản muốn đánh đồng Hồng Thắm với đám tôi tớ mà thôi, chứ làm gì chứa đựng nhiều ẩn ý cao siêu như thế?

Không phải ai cũng đồn rằng cô Thắm dịu dàng, nết na, tính tình yếu đuối, cam chịu hay sao? Người hiện tại đang đứng trước mặt bà có cái gì liên quan đến mấy đức tính đó đâu?

Tải App về nhận phần thưởng luôn.
Quét mã QR, tải xuống Hinovel App.