Chương
Cài đặt

Chương 7: Mượn xác nhập hồn

Gió lay cành, giọt sương trượt dài trên phiến lá. Cái khí lạnh của buổi sáng tinh mơ khiến Hồng Thắm lạnh toát từ đầu tới chân.

Thứ gọi là tình thân cũng giống như thời tiết nóng lạnh thất thường. Hồng Thắm đơ người như khúc gỗ ngồi trước gương đồng, sau lưng là một người đàn bà lớn tuổi vẻ mặt tươi rói đang giúp cô vấn tóc. Hôm nay vốn là ngày vui của cô, nhưng chỉ có cô là cười không nổi.

Hôm qua nhà họ Bùi cho người mang đến một số tiền lớn, muốn hỏi cưới Hồng Thắm cho ông Năm nhà họ. Vì sao chọn cô ư? Lí do rất đơn giản, bởi vì cô có ngày sanh tháng đẻ phù hợp với nhà họ. Phù hợp ở đây không phải là quý hoá may mắn, mà họ muốn dùng xui xẻo của cô để đẩy lùi vận rủi nhà họ Bùi.

Đáng tiếc có trời mới biết, người hiện tại đang ngồi đây đã không còn là Hồng Thắm. Cô chẳng phải người tên Hồng Thắm thật sự trong mắt mọi người.

Nói trắng ra, Hồng Thắm thật sự đã chết! Cô chỉ là một cô hồn dã quỷ trầm mình dưới đáy sông sâu ngày này qua tháng nọ, lâu đến nỗi cô sắp quên đi thân phận thật của mình là gì.

Nhìn gương mặt xinh đẹp xa lạ trong gương đồng, bàn tay bất giác khẽ chạm lên làn da trắng mịn, cảm nhận được xúc cảm ấm áp từ da thịt truyền tới. Bấy giờ cô mới chậm rãi nở nụ cười, hoàn toàn tin tưởng bản thân đã mượn xác nhập hồn sống lại.

Cô - Trần Thanh Trúc, đường đường là con gái cưng nhà tỉnh trưởng quyền thế nhất tỉnh Giang, vừa lấy chồng không lâu thì bị kẻ gian ác dìm đầu xuống nước đến chết. Cô chết tức tưởi như thế đấy! Mà không biết vì lí do gì, linh hồn cô bị dòng nước cuốn trôi lưu lạc đến một nơi xa lạ nghèo nàn này. Cô một mình ở dưới sông nhìn dòng người qua qua lại lại đã mấy năm trời. Mãi cho đến buổi chiều hôm qua thì chứng kiến một màn Hồng Thắm muốn trầm mình tự vẫn.

Rõ ràng khi đó cô tận mắt nhìn thấy Hồng Thắm đã trút hơi thở cuối cùng! Chỉ là không hiểu sao cô ấy đột nhiên ngoi đầu lên khỏi mặt nước, hơn nữa còn khoẻ khoắn vô cùng.

Kì lạ hơn là khi Hồng Thắm bơi vào bờ, linh hồn cô như bị một sợi dây vô hình cột chung với cô ấy, không thể phản kháng cũng không thể tách rời, chỉ có thể miễn cưỡng để cô ấy kéo theo lên bờ.

Đây cũng là lần đầu linh hồn cô rời khỏi đáy sông lạnh lẽo. Đã bao lâu rồi cô mới có thể đi lại trên bờ như người bình thường nhỉ?

Kế đó, cô cứ thế đứng bên cạnh Hồng Thắm, dù lòng không thích nhưng vẫn phải căng mắt nhìn một màn ba người cãi nhau um sùm.

Đôi khi cô muốn nhào tới tát tay cái gã ăn nói xấc xược khó ưa kia, ngặt nỗi cô lại không thể làm chủ được hành động của mình. Linh hồn cứ như bị phù phép bất động tại chỗ, chỉ có thể trơ mắt nhìn kẻ phách lối nói lời khó nghe.

Và rồi, cho đến khi Hồng Thắm vội vã về nhà. Đối diện với những lời trách móc nặng nề của người thân, với mối hôn sự gấp gáp hòng đổi chác lợi ích to lớn. Tối hôm đó, Hồng Thắm nằm trên giường sốt cao triền miên không người chăm nom. Mang theo tủi thân chất chứa từ năm này qua tháng nọ, cuối cùng chấp nhận buông xuôi, mặc cho linh hồn từ từ rời khỏi thể xác, nhường lại quyền được sống cho một cô hồn dã quỷ xa lạ.

"Thay tôi sống trọn kiếp này

Đắng cay tôi chịu, xin người đòi thay

Phận hèn yếu đuối, nhỏ nhoi

Làm sao gánh nỗi bi ai trần đời."

Còn chưa kịp quát lên rằng hận thù thân ai người nấy đòi, linh hồn Thanh Trúc chớp mắt bị hút vào thân xác trên giường. Sau đó... cô cũng dần mất đi ý thức, đến sáng sớm hôm nay bị người ăn kẻ ở trong nhà gọi dậy sửa soạn đi lấy chồng.

Phải mất một khoảng thời gian dài để "xem" hết mớ kí ức hỗn loạn của Hồng Thắm. Cuối cùng cô cũng bắt đầu thích nghi với thân phân mới của mình. Bắt đầu từ hôm nay trở đi, cô đã không còn là Trần Thanh Trúc - cô chủ nhỏ nhà tỉnh trưởng bề thế nữa. Cô bây giờ có tên là Phạm Hồng Thắm, cô gái ba lần dỡ lỡ hôn nhân. Và hôm nay, cũng là ngày cô chuẩn bị tiến vào nhà chồng mới.

Nhớ tới ông Năm nhà họ Bùi - người mình sắp lấy làm chồng... trong đầu cô lại hiện lên dáng lưng thẳng tấp ngồi trên xe lăn ngày hôm qua.

Chân phế nhưng tâm không tàn? Hồng Thắm chợt nhoẻn miệng cười mỉa, thầm mắng tên đàn ông này mạnh miệng lại dối trá. Nếu tâm không tàn, hà cớ gì lại muốn bò xuống sông?

Người đàn bà vấn tóc xong, đặt lược gỗ xuống bàn, ánh mắt vô tình bắt gặp khoé miệng hời hợt gợi nét cười của Hồng Thắm, vì thế lắm mồm nói thêm mấy câu: "Ui chao, cuối cùng cũng thấy cô cười rồi đa. Ngày vui thì cười nhiều chút để thêm may mắn. Nhà họ Bùi sản nghiệp rộng lớn, cô làm dâu nhà họ thì không phải lo cái ăn cái mặc nửa đời sau." Nói đến đây, như nhớ đến gì đó, bà ta tỏ vẻ ngượng ngùng, nói tiếp: "Dẫu bây giờ ông Năm nhà họ hai chân tàn phế, nhưng họ tuyệt đối sẽ không vì thế mà đối xử bạc bẽo với hai người đâu."

Đó là do người ngoài nghĩ như thế thôi, tình cảnh hiện tại của Năm Kiên chưa chắc đã tốt đẹp như những gì họ thấy. Bằng không sao nhà họ Bùi có thể cưới cho hắn một cô vợ ba lần "lỡ đò" kia chứ. Huống hồ mới chiều hôm qua, dưới gốc đa già, bên mé sông sâu, Hồng Thắm tận mắt chứng kiến thái độ cậu Hai Danh dành cho chú ruột của mình. Đó không phải là "bạc bẽo" thì là gì đây?

Nếu là trước kia, có lẽ Hồng Thắm sẽ không mất công phí lời với một người xa lạ. Nhưng hiện tại cô không phải “Hồng Thắm” hàng thật giá thật! Mấy năm cô đơn ở dưới đáy sông lạnh lẽo sao có thể khiến tính tình cô trở nên tốt đẹp được, mà ngược lại càng có phần dữ dội hơn mấy phần.

Nhìn hình ảnh người đàn bà cười toe toét phản chiếu trong gương, Thanh Trúc - từ nay sẽ gọi là Hồng Thắm cất giọng lạnh lùng lên tiếng: “Nếu tốt như bà nói, thì bà tự mình gả tới đó đi. Mắc gì đứng đây lắm miệng nhiều lời làm gì. Không phải việc của mình thì nói cho sướng mồm đấy hả?”

Người đàn bà không ngờ tới cô sẽ nói mấy câu khó nghe như thế, nhất thời há hốc một hồi, lúc sau mới tức giận run tay chỉ trỏ: “Cô... cô... cô dám...”

Hồng Thắm liếc bà ta, nói tiếp: “Lắp ba lắp bắp, thứ vô dụng... hức!”

Tiếng nấc cục cắt ngang câu chửi người. Hồng Thắm dùng tay che miệng, đợi một lát không thấy có gì khác thường nữa mới bực bội thả tay.

Thật là mất hứng quá chừng!

Tải App về nhận phần thưởng luôn.
Quét mã QR, tải xuống Hinovel App.