Chương
Cài đặt

Chương 7: Món quà từ người bạn sắp đi xa (P2)

Chợt, cậu sực nhớ ra một chuyện liền vội vàng mở vali lấy trong đó ra một hộp quả nhỏ được gói rất cẩn thận. Gia Minh đưa nó cho Tiểu Vy, nói:

- Tặng cậu!

Tiểu Vy ngạc nhiên nhìn cậu:

- Sao lại tặng tớ? Đáng lẽ tớ phải là người tặng quà cậu mới đúng chứ?

- Sắp đến sinh nhật cậu rồi, lúc đó tớ lại không có mặt nên đây coi như quà sinh nhật sớm. Chúc cậu sinh nhật vui vẻ!

- Cảm ơn cậu. Sang bên đó nhớ giữ gìn sức khỏe, nếu thấy khó quá thì về nước. Đừng cố!

- Biết rồi! Tớ đi đây.

- Tạm biệt!

Gia Minh mỉm cười rồi lên xe rời đi. Tiểu Vy hai tay ôm chặt món quà nhỏ, ánh mắt vẫn luôn dõi theo chiếc xe đến khi nó khuất dần về con đường phía trước. Từng cơn gió thổi đến khẽ làm bay mái tóc mềm của cô, bỗng dưng, khoé mắt cô cay cay. Tiểu Vy đưa lau nhẹ nước mắt trên khóe mi, sống mũi cô cay xè dù đã cố nhưng vẫn không kìm được xúc động. Người bạn thân nhất rời xa, cô không đau lòng sao được. Nhưng cô vẫn luôn tôn trọng quyết định ấy bởi cô tin quyết định đó sẽ giúp Gia Minh.

Trầm ngâm một lúc lâu tới khi bản thân bình an hơn, cô mới trở lại vào nhà. Cảm xúc trong lòng đang đến hồi cao trào liền bị tạt một gáo nước lạnh khi cô nhìn thấy người đàn ông ngồi vắt chéo chân trên ghế sofa. Yết hầu của anh bắt đầu chuyển động lên xuống, gương mặt góc cạnh cùng nghiêm nghị biểu thị cho vẻ ngoài vô cùng anh tuấn.

- Đưa tiễn xong chưa?

- Chú làm như người ta chết rồi không bằng. Gia Minh là bạn thân cháu, hôm nay cậu ấy đi du học nên mới ghé qua đây nói lời tạm biệt. Chú đừng có suy diễn lung tung.

- Chú cũng đã nói gì đâu, từ đầu đến cuối đều do cháu tự giải thích đấy chứ. Cháu đang sợ chú ghen à?

Cô mắc bẫy rồi!

Có ai hỏi đâu mà cô khai, chỉ là khi nãy thấy thái độ Nghị Thành không được vui. Nghĩ anh giận chuyện của Gia Minh nên cô mới giải thích, nào ngờ thành tốn công vô ích lại còn bị nghi ngờ sợ anh ghen tuông. Cô đúng là hết cách nói với ông chú này.

Tiểu Vy thở dài một tiếng, ngán ngẩm đáp:

- Cháu không sợ chú ghen chỉ sợ chú hiểu lầm ý tốt của người ta thôi. Không nói chuyện với chú nữa, cháu lên phòng.

Cô vừa bước được một bước, anh liền lên tiếng ngăn lại.

- Đứng lại!

Cơ thể cô dường như vì giọng nói lạnh lẽo kia làm cho đông cứng lại tại chỗ. Chưa bao giờ cô nghe thấy anh dùng ngữ điệu này để nói với cô. Tiểu Vy quay người đối diện với anh, hỏi:

- Có chuyện gì sao chú?

- Cháu cầm thứ gì trên tay kia?

Tiểu Vy nhìn xuống hộp quà trên tay mình rồi thở phào nhẹ nhõm. Cô mỉm cười đáp lại:

- Đây là quà sinh nhật Gia Minh tặng cháu. Cậu ấy không thể dự sinh nhật được nên tặng trước. Chú còn hỏi chuyện gì nữa không?

- Không có.

- Vậy cháu lên phòng đây.

Nghị Thành gật đầu ra hiệu, ánh mắt vẫn luôn nhìn theo hộp quả nhỏ cô cầm trên tay. Khoảng vài ngày nữa đến sinh nhật Tiểu Vy, anh vốn đã chuẩn bị cho cô một món quà vô cùng ý nghĩa, nhưng nghĩ lại có vẻ như nó vẫn còn sơ sài. Ngón tay thon dài xoa nhẹ lên thái dương, Nghị Thành trầm ngân hồi lâu. Anh phân vân không biết nên chọn thêm quà nào cho hợp lý.

Bỗng, một giọng nói bất ngờ vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ trong anh.

- Cậu chủ! Có cuộc gọi đến từ tập đoàn.

Nghị Thành đưa mắt nhìn bác quản gia già trong nhà rồi lấy điện thoại từ tay bác.

Không gian tĩnh lặng bao trùm lấy căn phòng, Nghị Thành chăm chú nghe điện thoại tuyệt nhiên không đáp một lời. Nhìn vẻ mặt của anh, dường như đang không hài lòng điều gì từ người bên kia đầu dây. Cuộc gọi kết thúc nhanh chóng, Nghị Thành đưa điện thoại cho bác quản gia, ánh mắt đăm chiêu nhìn về một phía.

Là người làm lâu năm trong nhà, thấy anh có chút khó chịu. Bác tọc mạch hỏi chuyện:

- Ở tập đoàn có việc gì khiến cậu không hài lòng sao?

Nghị Thành quay sang nhìn quản gia sắc mặt gần dịu xuống, đôi lông mày rậm cũng bớt cau có.

- Không phải chuyện ở tập đoàn, tôi chỉ đang phân vân không biết nên tặng gì cho Tiểu Vy thôi.

Quản gia à lên một tiếng, lúc này bác mới nhớ ba ngày nữa đến sinh nhật Tiểu Vy. Ngày thường, bác thấy Nghị Thành là một người thông minh và tinh tế. Đáng lẽ việc chuẩn bị quà gì đã được lên kế hoạch từ trước thế mà đến tận bây giờ vẫn còn phân vân. Tùy chỉ là một người giúp việc nhưng thấy anh khó khăn, bác cũng muốn giúp chút sức.

Quản gia mỉm cười, giọng nói trầm thấp của người đàn ông đã ngoài 50 ôn tồn nói:

- Tôi nghĩ cậu chủ không cần tặng món quà gì quá xa xỉ. Chỉ cần cậu thấy nó cần thiết cho cô chủ khi cô ấy làm một việc gì đó là được.

Nghị Thành mở to mắt nhìn về phía quản gia, đầu óc mụ mị của anh như được khai sáng. Trên môi nở một nụ cười mừng rỡ nói:

- Vậy mà tôi lại không nghĩ ra. Cảm ơn bác nhiều.

Bác quản gia gượng gạo vẫn không biết vản thân đã giúp được gì chỉ biết trả lời lấy lệ:

- À... vâng, vâng không có gì đâu. Tôi cũng chỉ nói ra những gì mình nghĩ thôi.

Nghị Thành vui ra mặt, thoát khỏi tâm trạng bực bội khiến anh thoải mái hơn. Rời khỏi ghế sofa tưởng chừng đóng cọc ở đó, anh nói với quản gia:

- Hôm nay tôi có hẹn với đối tác, bác không cần nấu phần cơm của tôi. Khả năng tôi sẽ về nhà muộn nên không cần đợi.

- Vâng thưa cậu chủ.

Nghị Thành gật đầu mấy cái ra hiệu rồi đến công ty. Quản gia cúi đầu chào đợi đến khi bóng dáng anh khuất dần mới tiếp tục công việc của mình.

Mọi thứ trong ngày vẫn diễn ra như quỹ đạo vốn có. Người này làm việc này, người kia làm việc khác thời gian cứ vậy mà trôi qua một ngày dài đằng đẵng chẳng mấy chốc mà đã hết.

Tối muộn.

Sau khi dùng bữa tối cùng ông Long, Tiểu Vy nhanh chân chạy lên lầu ngả mình trên chiếc giường êm ái nằm lướt web trên điện thoại. Hiện đang trong thời gian nghỉ nên cô có nhiều thời gian, hơn nữa do học vượt lớp nên cô đã hoàn thành việc thi Đại học của mình. Tất cả những gì cô cần làm bây giờ là đợi thông tin nhập học của trường.

Tải App về nhận phần thưởng luôn.
Quét mã QR, tải xuống Hinovel App.