nh giết chết hai đứa con của Hồng Minh Nguyệt còn chưa đủ sao?
Lúc Hồng Minh Nguyệt tỉnh lại đã là nửa đêm.
Cô bị tiêm hai lần thuốc mê, nên cơ thể cô vô cùng yếu, miệng khô khốc, thậm chí còn không có sức để ngồi dậy.
“Hồng Minh Nguyệt, em tỉnh rồi?” Thiên Cửu Du trông cô cả đêm, vội vàng đi qua, dịu dàng đỡ cô dậy: “Muốn uống nước sao, anh đi lấy cho em….”
Hồng Minh Nguyệt khẽ gật đầu, ngón tay vô thức đặt lên cái bụng bằng phẳng của mình.
“Anh không để Hồng Tâm Liên lấy thận của em.” Thiên Cửu Du bê một cốc nước nóng đi qua, đút cho Hồng Minh Nguyệt uống: “Cũng may là anh đến kịp, nếu không….em sẽ gặp nguy hiểm. Anh thật sự không ngờ, Vĩnh Ngôn lại không niệm tình như vậy, có thể trơ mắt nhìn em chết….”
Biểu cảm của Hồng Minh Nguyệt cứng đờ, lông mi lại buồn bã rủ xuống.
Rất lâu sau, cô lên tiếng, giọng khàn khàn nói: “Thiên Cửu Du, em thay đổi suy nghĩ rồi.”
“Cái gì?” Thiên Cửu Du vẫn chưa kịp phản ứng lại.
“Em muốn rời khỏi anh ấy.” Hồng Minh Nguyệt chủ động lên tiếng, biểu cảm rất bình tĩnh, nhưng những giọt nước mặt lại không ngừng rơi xuống: “Em muốn rời khỏi Vĩnh Ngôn….”
Trong lòng Thiên Cửu Du cảm thấy vô cùng vui vẻ, nhưng lại không dám tin, anh đã từng khuyên Hồng Minh Nguyệt rất nhiều lần, nhưng cô chưa bao giờ đồng ý rời đi, thậm chí còn vì chuyện của Vĩnh Ngôn mà suýt nữa tuyệt giao với anh.
“Vĩnh Ngôn, anh ấy lại giết chết một đứa con của em.” Nước mắt của Hồng Minh Nguyệt không ngừng rơi xuống, ngón tay ấn chặt vào bụng: “Anh ấy còn muốn mạng của em, anh ấy muốn em sống không bằng chết, đau khổ tột cùng….”
“Hồng Minh Nguyệt, em đừng nghĩ đến anh ta nữa.” Thiên Cửu Du đau lòng ôm lấy cô, giọng nói rất dịu dàng: “Đừng khóc vì anh ta nữa, không đáng đâu….”
Hồng Minh Nguyệt nắm chặt lấy quần áo của Thiên Cửu Du, nghẹn ngào nói: “Anh đưa em đi đi, em không muốn rẻ rúng hơn Hồng Tâm Liên, không muốn hiến thận cho cô ta….em không muốn!”
“Được, anh đưa em đi….”
“Thình thịch!” Lúc này cánh cửa lại bị ai đó đẩy ra.
“Hồng Minh Nguyệt, ở trước mặt nhiều người như vậy, cô còn dám cắm sừng tôi!” Vĩnh Ngôn đẩy cửa, sải bước đi đến gần, cả người đều là sự lạnh lùng, hung hãn, khiến người khác sợ hãi: “Chả trách Thiên Cửu Du lại bảo vệ cô như vậy…. Hồng Minh Nguyệt, cô thật sự hèn hạ đến mức khiến tôi buồn nôn!”
Thiên Cửu Du cau mày, tức giận nói: “Vĩnh Ngôn, anh không được nói như vậy với Hồng Minh Nguyệt, mối quan hệ của tôi và cô ấy không giống như anh nghĩ!”
“Không phải? Tôi tận mắt nhìn thấy, anh còn nói là không phải, thật sự xem tôi là một thằng mù sao?” Ánh mắt Vĩnh Ngôn đầy sự châm biếm, nhìn chằm chằm vào Hồng Minh Nguyệt, sắc bén như một con dao: “Hồng Minh Nguyệt, mức độ đê tiện, phóng đãng của cô, ngày càng khiến người khác mở rộng tầm mắt. Người phụ nữ bẩn thỉu như cô, Thiên Cửu Du vậy mà còn không vứt bỏ, quả nhiên các người rất xứng đôi!”
Mỗi từ anh nói ra đều vô cùng sắc bén, đâm vào tim Hồng Minh Nguyệt, vô cùng đau đớn, khuôn mặt tái nhợt nắm chặt lấy chiếc chăn, móng tay run rẩy.
“Tôi đê tiện và bẩn thỉu?” Cô nói một cách châm biếm, ánh mắt bĩnh tĩnh nhưng lại mang theo sự tuyệt vọng: “Vĩnh Ngôn, cho dù tôi thật sự có quan hệ với Thiên Cửu Du, vậy còn anh thì sao, anh công khai nuôi tình nhân Hồng Tâm Liên, còn đưa cô ta vào bệnh viện anh anh em em, như vậy được coi là gì?”
Vĩnh Ngôn đột nhiên tức giận, bước về phía trước một bước, hận không thể dùng ánh mắt giết chết Hồng Minh Nguyệt: “Liên ở trong bệnh viện một thời gian dài, không phải là do cô ban cho sao? Hồng Minh Nguyệt, bâu giờ cô còn dám cô không phải, đúng là không biết xấu hổ!”
Trong lời nói của anh, luôn luôn sẽ có những lời buộc tội và trách mắng Hồng Minh Nguyệt.
Hồng Minh Nguyệt nở một nụ cười chế nhạo, ngước mắt lên nhìn Vĩnh Ngôn: “Được, cứ cho như là tôi ngoại tình với Thiên Cửu Du, cắm sừng anh, là không tôi sạch sẽ, tôi không giải thích. Anh không hài lòng về tôi, ghét tôi, vậy thì li hôn đi, để tôi đi….”
Vĩnh Ngôn sững sờ, không ngờ cô lại trực tiếp nói ra hai từ li hôn, người phụ nữ này, không phải là thà quỳ xuống cũng không muốn li hôn với anh sao?
Sao lúc này….
Ánh mắt anh nhìn vào Thiên Cửu Du ở bên cạnh, ánh mắt dần dần trở nên rất đáng sợ.
Nguyên nhân đột nhiên muốn li hôn, ngoài có niềm vui mới, còn có thể là vì cái gì?
Muốn đi cùng Thiên Cửu Du, không có dễ dàng như vậy đâu!
“Hồng Minh Nguyệt, cô muốn đi, được!” Vĩnh Ngôn nhìn chằm chằm vào Hồng Minh Nguyệt: “Cô hại Liên bị tổn thương đến tử cung, không thể sinh con, vậy thì để tử cung của cô lại, đổi cho Liên! Trên người Liên còn bộ phận nào không được tốt, vậy thì cô hãy thay toàn bộ cho cô ấy!”
“Vĩnh Ngôn, anh đừng quá đáng!” Thiên Cửu Du không thể đứng nhìn được nữa, tức giận hét lên với Vĩnh Ngôn: “Tai nạn xe năm đó, anh đã từng điều tra xem rốt cuộc là xảy ra như thế nào chưa? Cứ như vậy mà buộc tội Hồng Minh Nguyệt, rốt cuộc anh có chút khả năng phán đoán nào không!”
“Chuyện năm đó, là tôi tự mình điều tra!” Vĩnh Ngôn nói từng từ từng chữ, vô cùng chắc chắn: “Cô ta đã lên kế hoạch mọi chuyện, vô cùng rõ ràng!”
Là cô động chân động tay với xe của Hồng Tâm Liên trước, lại lái xe đến giữa đường, chặn xe của Hồng Tâm Liên, buộc cô ta phải đổi hướng, từ vấn đề của xe mà xảy ra tai nạn.
Cả quá trình, Vĩnh Ngôn nhìn rất rõ.
“Đó căn bản là…..”
“Thiên Cửu Du, anh đừng nói nữa.” Hồng Minh Nguyệt kéo tay của Thiên Cửu Du, ngăn anh cãi nhau với Vĩnh Ngôn: “Vĩnh Ngôn, chuyện trước đây, anh không tin tôi, tôi cũng sẽ không giải thích. Anh muốn ở bên cạnh Hồng Tâm Liên, tôi cũng không ngăn cản, tôi chỉ muốn li hôn.”
Vĩnh Ngôn tiến lên một bước, cả người đều tỏa ra khí lạnh, không có chút khách khí nào gây áp lực lên người Hồng Minh Nguyệt.
“Hồng Minh Nguyệt, điều kiện li hôn tôi cũng nói rất rõ ràng rồi. Đợi Liên đổi lại tất cả các cơ quan đã bị tổn thương, đợi cơ thể của cô ấy hồi phục lại, cho dù cô muốn chết hay muốn đi tôi cũng không quan tâm!”
“Vĩnh Ngôn, anh….” Thiên Cửu Du vô cùng tức giận, Hồng Minh Nguyệt vội vàng nắm lấy tay anh, kéo anh lại.
Động tác không hề vượt quá giới hạn, nhưng trong mắt của Vĩnh Ngôn, lại là một sự khiêu khích vô cùng tự nhiên và thân mật.
Người phụ nữ này, sao cô có thể kéo tay anh ta một cách tự nhiên và thân mật như thế được chứ?
“Vĩnh Ngôn, cơ thể của Hồng Tâm Liên không hề xảy ra vấn đề gì, thứ cô ta cần không phải là thận mà lại mạng của tôi, anh tin tôi đi…..”
“Vậy thì tôi sẽ cho cô ấy mạng của cô!” Vĩnh Ngôn trực tiếp ngắt lời của Hồng Minh Nguyệt, đôi mắt đen vừa lạnh lùng vừa hung ác, không lưu lại cho Hồng Minh Nguyệt một chút ấm áp nào.
Hồng Minh Nguyệt hoàn toàn sững sờ, đôi mắt đen, trong veo mở to, nhìn khuôn mặt không có biểu cảm gì của Vĩnh Ngôn, hoàn toàn ngu ngốc.
Anh vừa nói, Hồng Tâm Liên muốn mạng của cô, anh sẽ cho cô ta mạng của cô….
Hóa ra trong mắt anh, cô chính là một thức rác rưởi không có giá trị.
Hồng Minh Nguyệt mỉm cười, vành mắt lại đỏ lên, lúc nước mắt cô sắp rơi xuống lại bị cô đè nén lại.
Cô không muốn yếu đuối trước mặt Vĩnh Ngôn nữa, khóc lóc cầu xin.
“Vĩnh Ngôn, dù sao anh cũng muốn mạng của tôi đúng không?” Cô hỏi một cách rất bình tĩnh: “Anh nhất định muốn ép tôi chết sao?”
“Hồng Minh Nguyệt ….” Thiên Cửu Du dường như đã cảm nhận được điều gì đó, vội vàng giữ vai cô lại: “Em đừng kích động!”
Hồng Minh Nguyệt lắc đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vĩnh Ngôn, bướng bỉnh đợi anh trả lời.
Vĩnh Ngôn nhìn vào ánh mắt bình tĩnh kia, nhưng lại cảm thấy trong lòng mình vô cùng căng thẳng, im lặng trong vài giây, mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói lúc này có chút khàn: “Đúng, tôi chính là muốn cô chết, cô muốn rời đi cùng nhân tình của cô, vĩnh viễn không bao giờ có cửa!”
“Được.” Hồng Minh Nguyệt gật đầu, đột nhiên xuống giường, đi về phía cửa sổ của bệnh viện: “Anh muốn mạng của tôi, tôi sẽ cho anh!”
“Hồng Minh Nguyệt!” Thiên Cửu Du vội vàng ôm lấy cô: “Em đừng kích động, anh có thể đưa em đi!”
Hồng Minh Nguyệt quật cường gỡ tay Thiên Cửu Du ra, trên khuôn mặt chỉ có sự bình thản và tuyệt vọng: “Vĩnh Ngôn muốn em chết, anh không cứu được đâu. Thiên Cửu Du, em rất cảm ơn anh đã chăm sóc em, phần ân tình này, kiếp sau em sẽ trả lại cho anh.”
Nói xong, cánh tay nắm lấy bệ cửa sổ, muốn như vậy mà nhảy xuống.
“Hồng Minh Nguyệt!” Thiên Cửu Du cố gằng kéo cô lại, quay đầu tức giận nói với Vĩnh Ngôn: “Lục Ngôn, đây chính là điều ánh muốn sao? Anh giết chết hai đứa con của Hồng Minh Nguyệt còn chưa đủ sao, bây giờ còn muốn lấy mạng của cô ấy, rốt cuộc anh có còn là con người không!”
Hai tay của Vĩnh Ngôn vô thức nắm chặt lại, đôi đồng tử đen láy nhìn chằm chằm vào cánh tay Thiên Cửu Du đang đặt trên eo của Hồng Minh Nguyệt.
“Nếu như hôm nay cô ta thực sự dám nhảy, cho dù cô ta chết hay tàn tật, tôi cung sẽ lập tức li hôn.” Vĩnh Ngôn rời ánh mắt đi, nở một nụ cười nhạo báng: “Nhưng tôi cá là lòng dũng cảm của cô ta không lớn như vậy! Bây giờ cô ta như vậy chẳng qua là làm trò mà thôi! Những tiết mục giả dối này tôi đã xem chán rồi!”
