Tiện nhân! Đợi đó, tôi nhất định phải hủy hoại cô! 1
Lông mi Hồng Minh Nguyệt run rẩy, cuối cùng vẫn không nói gì.
Ngay cả mạng mình cô còn không quan tâm, còn quan tâm đến cơ thể mình sao?
Dù sao, cho dù có mang thai cũng sẽ bị Vĩnh Ngôn bắt phá bỏ, không có gì khác biệt cả….
Thuốc mê đã đi vào cơ thể, phẫu thuật, chính thức bắt đầu.
Hồng Minh Nguyệt ngủ liền ba ngày ba đêm. Cô mơ hồ trong một giấc mơ toàn là màu đen, giống như bị rơi xuống địa ngục, một chỗ chỉ có bóng tối và sự lạnh lẽo, không có một chút ấm áp và ánh sáng….
Lúc tỉnh lại, trong phòng bệnh cũng lạnh lẽo như vậy, không có ai ở trước giường, thậm chí trong phòng bệnh còn không có đến một ngọn đèn.
Chỉ có ánh trăng mờ nhạt từ ngoài cửa sổ chiếu vào. Hồng Minh Nguyệt đưa tay ra chạm vào bụng mình, vết thương làm phẫu thuật vẫn còn rất đau, nhắc nhở cô, cơ thể cô đã mất một quả thận, và…sau này cô không thể mang thai được nữa.
Nhưng nó không còn quan trọng nữa.
Hồng Minh Nguyệt lật người, nhắm mắt lại.
Cô ở một mình trong phòng bệnh một tuần, vết thương có lẽ cũng đã lành, có thể xuống đất đi bộ được rồi.
Chỉ là cô không có bất kỳ sự phiền muộn nào để giải tỏa, hoặc không có tâm trạng ra ngoài đi dạo, mỗi ngày đều nhìn ra ngoài cửa sổ, sững sờ, phát ngốc.
Sự yên tĩnh này, cuối cùng cũng bị phá vỡ vào nửa tháng sau.
Hồng Minh Nguyệt được một bác sĩ gọi đến để làm kiểm tra, nhưng lúc cô đẩy cửa ra, không phải là phòng làm việc của bác sĩ mà là phòng của một người ông xa lạ, anh ta vừa nhìn thấy Hồng Minh Nguyệt, vội vàng kéo cô qua, ấn xuống ghế sofa.
Hồng Minh Nguyệt không vùng vẫy, đấu tranh, bình tĩnh hỏi: “Là ai phái anh đến? Hồng Tâm Liên hay là….Vĩnh Ngôn?” Những ngón tay của người đàn ông chạm vào má, cổ của cô: “Đương nhiên là tổng giám đốc Tử rồi, anh ấy nói cô đang cô đơn và không chịu được nữa, rất cần một người đàn ông, xoa dịu khoảng trống trong cô!”
Hồng Minh Nguyệt thơ ơ nói: “Phải không?”
Cô bình tĩnh đến mức khiến cho người đàn ông kia cảm thấy rất kỳ lạ, động tác cũng dừng lại một lúc.
Hồng Minh Nguyệt đảo mắt, lặng lẽ nhìn anh ta: “Vậy tại sao anh không tiếp tục? Còn có, nhớ nhẹ một chút, tôi sợ đau….”
Lần nào Vĩnh Ngôn cũng khiến cô vô cùng đau đớn, cô thật sự rất sợ.
Sợ một lần nữa nhớ lại những đêm không có chút tôn trọng nào.
“Quả nhiên cô đúng như những gì cô ta nói, vừa hèn hạ vừa phóng túng….” Người đàn ông mỉm cười, vui vẻ đi đến cởi nút áo bệnh nhân của Hồng Minh Nguyệt ra.
Hồng Minh Nguyệt quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào sàn nhà bên cạnh, khẽ cắn răng, cố gằng chịu đựng sự buồn nôn.
Bộ quần áo bệnh nhân bị cởi ra, để lộ ra làn da trắng như tuyết và đồ lót sáng màu, ánh mắt người đàn ông rất phấn khích, đang muốn cởi đồ lót của cô ra….
Nhưng lúc này cửa phòng đột nhiên lại bị đẩy ra,
“Bác sĩ Từ….” Hồng Tâm Liên đẩy cửa đi vào, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, kinh ngạc che miệng hét lên.
“Sao vậy?” Giọng nói của Vĩnh Ngôn vang lên, anh đẩy cửa ra, tất cả đều rơi vào ánh mắt.
Đôi mắt đen, đột nhiên trở nên rất đáng sợ.
Hồng Minh Nguyệt nhìn thấy biểu cảm dọa người của anh, còn có sự đắc ý trong ánh mắt của Hồng Tâm Liên đứng bên cạnh, đột nhiên hiểu ra, hóa ra tất cả đều là kế hoạch của Hồng Tâm Liên, muốn Vĩnh Ngôn hiểu nhầm cô.
Hồng Minh Nguyệt nở một nụ cười.
Cô thật sự không quan tâm đền bất cứ điều gì, Vĩnh Ngôn luôn nghĩ rằng cô rất hèn hạ và phóng túng, không có chuyện này thì cũng như thế.
“Hóa ra anh là bác sĩ Từ, nhanh rời khỏi người tôi đi, chồng của tôi đã nhìn thấy rồi.” Hồng Minh Nguyệt cười, lên tiếng, giọng nói rất bình tĩnh giống như đang nói về chuyện không hề liên quan đến mình.
Hồng Tâm Liên và vị bác sĩ Từ kia đều bị sốc.
Hoàn toàn không nghĩ đến sự việc lại thành ra như thế này, Hồng Minh Nguyệt này, lẽ nào không muốn giải thích sao?
“Chị, rốt cuộc chị đang làm cái gì vậy? Trong chuyện này có phải là có hiểu nhầm gì không, chị mau giải thích đi.” Hồng Tâm Liên chủ động lên tiếng, còn lo lắng nhìn Vĩnh Ngôn, vội vàng nói: “Ngôn, anh đừng hiểu nhầm chị, chị ấy không phải là người như vậy….” Vĩnh Ngôn không trả lời, chỉ hung dữ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Hồng Minh Nguyệt, nhìn biểu cảm của cô.
Hồng Minh Nguyệt từ từ đứng dậy khỏi ghế sofa, những ngón tay thon dài của cô chầm chậm cài lại cúc áo, vẫn là bộ dạng bình tĩnh không quan tâm đến sống chết, sau khi chỉnh trang lại quần áo của mình, cô đi thẳng ra ngoài.
Cổ tay bị siết chặt, cô bị Vĩnh Ngôn kéo lại.
“Hồng Minh Nguyệt, cô có ý gì? Cố ý ngoại tình trước mặt tôi, muốn khiêu khích tôi, để tôi quan tâm đến cô sao?” Anh đè giọng, giận dữ lên tiếng. Hồng Minh Nguyệt ngước mắt nhìn anh, bình tĩnh trả lời: “Không, tôi không có ý đó, tôi chính là hạ tiện mà thôi, Vĩnh Ngôn anh không phải biết sao? Tôi phóng đãng không cần mặt mũi, hạ tiện không có giới hạn, tôi thích ở cùng những người đàn ông này, tôi chính là ai cũng có thể cưỡi…”
“Chát——”
Một cái bạt tai, đột nhiên rơi trên mặt Hồng Minh Nguyệt.
Khuôn mặt nhỏ của Hồng Minh Nguyệt nghiêng đi, khóe môi lập tức rướm máu.
Người đánh cô, là Vĩnh Ngôn.
Đáy mắt anh u ám, có vài phần đỏ tươi hung ác: “Hồng Minh Nguyệt, cô đê tiện như vậy, không thể rời khỏi đàn ông như vậy sao? Có phải chỉ cần là đàn ông, cô đều muốn không?” Hồng Minh Nguyệt giơ tay lâu vết máu bên môi, cười nói: “Đúng vậy Vĩnh Ngôn, tôi chính là…”
Lời vừa nói ra, Vĩnh Ngôn đột nhiên nắm cánh tay cô, kéo cô đi về phía trước.
