Cún, tôi nhớ cậu (H)
Đôi môi một ấm một lạnh vồ vập lẫn nhau, giống như đã đói khát từ lâu. Răng lưỡi va vào nhau phát đau nhưng chẳng ai muốn buông ra. Lưỡi hắn càn quét hết các ngóc ngách trong miệng cậu. Nước bọt trào ra ở khoé mép, tiếng nhóp nhép gợi dục vang lên trong căn phòng tắm ướt át lại càng khiến không khí trở nên mờ mịt. Bàn tay hắn không chịu để yên thò vào vuốt ve lưng rồi eo cậu. Xoa nắn như đã nhung nhớ quá lâu rồi. Xoa mãi chưa đủ. Thằng đệ của hắn cọ vào cậu nhỏ của cậu khiến Trần Anh rùng mình một cái. Hắn rời môi cậu, đầu mũi chạm nhau, hắn cười thích thú tiếp tục cọ thằng đệ vào cậu nhỏ của Trần Anh.
- Khùn...g...
Chưa kịp nói hết câu, hắn đã hôn lên đôi mắt ướt át của cậu rồi nhẹ nhàng nhấm nháp hết mọi thứ thuộc về môi cậu. Khi tay hắn sờ đến núm ti và bóp nhẹ, Trần An giật mình ngửa cổ về phía sau, cổ họng phát ra tiếng rên khẽ.
- Ưm..
Một tiếng rên như ngàn câu cổ động Lâm An, hắn thô bạo trút bỏ quần áo của cả hai, nhấc cậu ngồi lên bồn rửa mặt. Hắn hôn xuống cổ cậu, rồi đột ngột đi xuống liếm láp, gặm nhấm một bên đầu ti. Tay còn lại cũng không hề rảnh mà vân vê đầu ti còn lại. Cả ngừoi Trần Anh run lên vì khoái cảm. Cậu chống hai tay về phía sau, ngầng đầu lên rên hừ hừ. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Lâm An mở nước ấm từ vòi sen đột ngột dội lên cả hai.
- Tôi tắm cho cậu - Hắn vui vẻ nói rồi đôi tay xoa xoa khắp người cậu, không tha chỗ nào.
- Đồ khùng này - Trần Anh nhìn hắn. Trong một thoáng cậu dường như quay lại căn phòng năm ấy, đối diện với thanh niên tuấn tú ấy, cả phòng tắm tràn ngập hương vị của cái thứ gọi là tình yêu tuổi trẻ.
Sữa tắm vẫn chưa dùng có người đã không chịu được nữa.
Lâm An lại đẩy Trần Anh về phía bệ rửa mặt, nhấc cậu ngồi lên. Hắn hôn khắp mặt mũi và cơ thể cậu. Vừa thô bạo vừa gấp gáp. Đầu lưỡi gẩy gẩy lên núm ti cậu, rồi lại cắn nhẹ khiến Trần Anh sắp không chịu nổi. Cậu đưa hai chân vòng qua eo hắn. Chống tay hơi ngửa về sau. Lâm An cười nhẹ, bất ngờ cúi xuống ngậm lấy cậu em của Trần Anh.
- Aaa... Lâm An... cậu - Trần Anh rùng mình, có loại sung sướng khiến mắt cậu rơm rớm sương mờ.
Lâm An mặc kệ, hắn nghẹn quá lâu rồi. Cơ thể này, con người này đã bao lâu rồi hắn mới được chạm đến. Hắn ngậm vào rồi nhả ra cứ liên tục làm thế. Tiếng ọp ẹp từ miệng hắn vang lên cùng tiếng rên hừ hừ. Đôi tay hắn bận rộn xoa bắp đùi, xoa đôi mông rồi lại vân vê núm ti và nghịch hai bọc con cháu của Trần Anh đầy thoả mãn.
Trần Anh mềm nhũn, đôi chân buông xõng, ngón chân co quắp lại. Cậu khẽ ưỡn người, hai tay vô thức luồn vào mái tóc hắn, nhịp nhàng ấn đầu hắn theo tốc độ ngậm vào phun ra bên dưới.
- An...tôi ra... tôi sắp rồi...aahh... ưm
Lân An trả lời cậu bằng cái bóp mông thật mạnh.
- Aaaaa
Cùng với cơn đau khi bị bóp, Trần Anh cứ thế phun hết một đời con cháu vào miệng Lâm An. Còn chưa kịp nói gì, hắn đã ngước lên, cười toe toét như vừa được ăn cái gì ngon lắm.
- Cậu được lắm. Yên tâm tôi sẽ trả cậu. Không ăn không của cậu đâu.
Trần Anh chưa kịp cãi đã bị hắn lôi ra khỏi nhà tắm, đẩy lên giường.
Lâm An nhào lên, lại một chầu gặm nhấm khắp cơ thể cậu.
- Cún à, tôi nhớ cậu - Môi lưỡi dây dưa hắn trầm giọng gọi cậu.
Tay hắn lướt qua khe mông cậu, lại lướt qua cậu nhỏ đang ỉu xìu vì vừa bắn một lượt.
Trần Anh khẽ run. Một tiếng "Cún ơi" của hắn luôn khiến cậu mơ màng mù mịt, quá khứ và hiện tại chẳng phân biệt nổi. Trần Anh vòng chân qua eo hắn rướn cậu nhỏ cọ cọ vào thằng đệ đang lên nòng ấm ức khi mãi không được cắm vào. Một chút lạnh lạnh bôi trơn theo ngón tay hắn xâm nhập vào cậu. Trần Anh rùng mình, vô thức khép chặt lại.
Lâm An cảm nhận được cậu đang căng thẳng, có vẻ đã lâu rồi không có ai ở nơi bông cúc này, nghĩ vậy hắn lại như điên dại. Hắn hôn cậu, vừa liếm vừa cắn vành tai nhạy cảm của cậu, tay vân vê núm ti cậu, muốn cậu thả lỏng ra, muốn cậu hoà vào hắn. Cơ thể này, cơ thể mà hắn đã khai phá vẫn nhạy cảm và quen thuộc đến vậy, Lâm An thọc hai ngón rồi ba ngón, thỉnh thoảng lại lướt qua cái tuyến tuyền liệt khiến Trần Anh thổn thức.
Hắn cắn nhẹ vành tai, tự mãn nói bên tai cậu:
- Trông cái vẻ sung sướng bây giờ của cậu này. Vợ cậu...
Chưa nói hết câu Lâm An đột nhiên im bặt. Hắn biết trong sự tự mãn khi thấy Trần Anh mắt ướt rên rỉ dưới thân hắn, hai tay túm chặt lấy ga giường, thân dưới ưỡn lên ma sát không ngừng về phía hắn lúc này, hắn đã lỡ miệng về cái điểm chết của cả hai.
Đệt. Ngu không độ nổi.
Trần Anh đang mềm nhũn vì khoái cảm khắp người đột nhiên trừng mắt:
- Cậu vừa nói...
Lâm An biết mình ngu từ nãy rồi. Hắn không dám để Trần Anh nói hết câu, vội vàng bịt kín miệng cậu lại. Đồng thời đâm thằng đệ vào bên trong Trần Anh. Chỉ sợ chậm một giây thôi, hắn sẽ bị con người này đẩy ra rồi ném thẳng từ tầng chín của khách sạn xuống.
Đã quá lâu rồi. Cái sự sung sướng này. Quên mẹ nó hết tất cả đi. Cút mẹ hết đi.
- Aaaa...đồ khốn này - Trần Anh vốn muốn kìm nén tiếng rên rỉ của mình từ nãy đột nhiên hét lên.
- Nhớ không? Nhớ tôi không? Cũng nhớ nó không? - Hắn đâm tiếp một cái sâu nút cán.
Trần An nhăn nhó vì đau. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Lâm An mặc kệ. Tối nay từ lúc hắn đứng ngây ngốc ở cổng công ty Trần Anh chờ cậu, hắn biết hắn điên rồi. Một thằng điên hèn mọn. Bị vất bỏ rồi vẫn quay lại quỳ rạp xuống chân cậu ta.
Lâm An vớ một chiếc gối lót dưới lưng cậu, hai tay xoa nắn bắp đùi đang quắp vào eo hắn, hung hăng đâm vào. Mỗi một lần đâm giống như muốn khắc vào xương thịt con người này. Mặc kệ bị cậu ta coi thường, vất bỏ thế nào, hắn vẫn cố chấp muốn cậu ta phải nhớ đến hắn, nhớ đến lúc dưới thân hắn mà rên rỉ bắn ra.
- An, chậm...thôi. Tôi...không...chịu nổi...
Tiếng Trần Anh ngắt quãng vừa đau khổ vừa khoái cảm, nhục dục ngập tràn càng làm Lâm An hung hãn hơn. Hắn cúi xuống dùng răng cắn nhẹ đầu ti cậu khiến Trần Anh đang cắn môi lại Aaa lên một tiếng.
Cmn sướng. Nếu chết trên người Trần Anh, hắn chết luôn bây giờ cũng được. Hắn lật người cậu lại muốn vào từ phía sau. Trần Anh không từ chối. Cậu nói rồi. Chỉ đêm nay thôi, cậu sẽ điên cùng hắn. Cậu nhếch mông lên cao giống như phản xạ tự nhiên. Hắn vỗ đẹt một cái vào mông cậu. Vùi mình trong khu công nghiệp bao năm, Trần Anh giờ trắng như thiếu nắng, mông cong ửng đỏ một vệt tay. Mà thiếu nắng thật khi đi làm từ 7 rưỡi đến 9 giờ tối mới trở về nhà. Cứ như thế cũng sáu năm rồi, thêm vài năm nữa khéo cậu thành trong suốt cũng nên.
Lại một trận thất điên bát đảo, đâm chọc muốn nát người. Tay hắn xoa xoa cậu nhỏ của người bên dưới, bóp đầu thằng nhỏ không cho cậu bắn ra khiến người bên dưới dùng đôi mắt ướt tình ấm ức quay lại lườm hắn rồi lại xụi lơ mềm nhũn mặc cho hắn nhào nặn, chơi đủ các tư thế.
- Chờ tôi - Hắn chạy nước rút. Đâm vào rút ra liên tục, nhả bàn tay đang nắm giữ gốc rễ của người bên dưới.
- Aaaaaaa - Trần Anh cuối cùng không nhịn được bắn hết ra. Cơ thể như vừa bị rút toàn bộ sinh lực muốn sập xuống nhưng lại bị đôi tay rắn chắc của người bên trên giữ chặt lại.
Bên trong cảm giác tràn đầy và ấm nóng truyền đến. Cmn hắn không đeo bao. Nhưng cậu không còn sức mà chửi cái tên khốn này nữa. Cũng chẳng còn sức mà tự tát vào mặt mình, tự vấn vì một đêm phóng túng quá độ.
Lâm An bắn toàn bộ vào bên trong Trần Anh. Hắn ôm cậu, lựa thế nằm ngả xuống giường, vẫn chưa chịu rút thằng đệ ra khỏi người cậu. Cứ thế ôm ấp, vùi đầu vào hõm cổ, hít hà toàn bộ mùi vị thuộc về người này. Cả hai không ai nói gì. Chẳng biết thời gian trôi qua chính xác là bao lâu. Cứ vậy ôm nhau chìm vào giấc ngủ. Cứ thế này đi, ngày mai khoan hãy tới.
