
Giới thiệu
Tuy gắn tag Học Đường Việt nhưng không theo motif thanh mai trúc mã, nuôi vợ từ bé mà chúng ta thường gặp. Truyện bắt nguồn từ tình huống tai nạn xe dở khóc dở cười do Trần Ngọc Bảo Châu và cô bạn thân Nguyễn Hồ Khánh Di gây ra. Cả hai đã được gia đình của Nguyễn Cao Hoàng Anh giúp đỡ. Sau ngày ấy, do Hoàng Anh có lí do riêng phải chuyển trường, trùng hợp thay cậu chuyển vào ngay chính lớp mà Bảo Châu đang học. Bảo Châu và Hoàng Anh đã có cuộc gặp gỡ chính thức ở ngay chính lớp học của mình, và được sắp xếp ngồi cạnh nhau. Mang danh trai Sài Thành, nổi tiếng với số bạn gái cũ nhiều như 3000 giai nhân chốn hậu cung. Cũng là "Nam thần" điển trai như bao người khác nhưng mà là "Nam thần kinh". Từ ngày gặp Trần Ngọc Bảo Châu thì cuộc đời của Nguyễn Cao Hoàng Anh có thêm nhiều màu sắc. Bất ngờ thay, những tình huống oái oăm lần lượt kéo đến, đôi bạn trẻ của chúng ta đã cùng nhau trải qua những chuyện vui buồn lẫn lộn của thời học sinh. Mọi người hãy cùng nhau theo dõi tuyến tình cảm của đôi bạn cùng bàn này nhé.
Chap 1: Lại Là Mày Nữa Hả Châu???
*ting ting*
[Số dư tài khoản 1314520419 +10.000.000VNĐ. Ráng học nha con.]
[Alo, ba à!! Ba gửi tiền nhiều thế mẹ có phát hiện ra không?]
Tôi đầy ngạc nhiên đến sững người, cuối cùng thì ông bà cũng nhớ tới đứa con này.
[Con cứ dùng tiền mua đồ dùng cần thiết cho bản thân đi. Con gái mà! Phải có chút tiền trong người. Đây thật ra là quỹ đen của ba...]
Hoá ra đây là quỹ đen mà mình phát hiện tháng trước, giờ chắc ba đang dùng chiêu mua chuộc lòng người! Hên là mình trời sinh bản tính ham tiền, chứ mấy cái quỷ này sao mua chuộc được tui.
Tiền tới tay thì dại gì mà không lấy, có bị chửi thì đó cũng là chuyện tương lai. Giờ không một xu dính túi thì mới nghèo túng suy cùng lực kiệt.
[Ba đúng là anh minh thần võ, trí dũng song toàn. Nước đi này con còn không ngờ tới huống chi là mẹ.]
Đầu dây bên kia phát ra âm thanh cười gượng gạo, ba tôi nói với thái độ nghiêm nghị dạy đứa con thơ nên biết điều khi mà uy hiếp người khác đưa tiền: [Chỉ một lần này thôi, không có lần sau đâu mà nịnh nọt.]
[Nếu không phải tại mẹ tháng này không đưa tiền thì con đâu có thể tìm tới hạ sách này để mưu sinh. Con gái cũng có nỗi khổ tâm mà.]
[Thế nếu ba nói với mẹ thì con trả lại tiền cho ba à?]. Tưởng yêu thương mình lắm cơ, hoá ra muốn đòi lại tiền. Tôi nở nụ cười của kẻ chiến thắng trên môi:
[Dạ, hổng có đâu ba! Tiền con vẫn giữ, con sẽ xài thoải mái thật đấy nhé]. Ba cứ yên tâm, tiêu tiền là việc mà con làm giỏi nhất đó.
Không ngờ vào lớp 11 cả tháng nay rồi mới chịu nhớ tới mình, tình cha con chúng ta đậm sâu thật. Tôi vừa đi vừa ngẫm nghĩ, đúng là có tiền rồi thì không khí nó ngon hơn hẳn. Vừa mới đặt mông ngồi xuống thì cái xe chạy ngang dừng lại trước mặt tôi.
''Tao không ngờ là giờ này mày ngồi thư thả được đấy. Sao 7 giờ 10 phút mà mày không điện báo cho tao hay?'' Khánh Di vừa nói vừa nhìn xung quanh xem có đứa nào đi trể giống nó không.
"Mày khoải! Chỉ có tao với mày là đi trễ thôi. Mà mày cứ yên tâm, tao có nhắn với thầy chủ nhiệm nói xe mình bị hư đang sửa, xin thầy đi trể tiết đầu."
Cái con ngu này, tiết đầu là tiết hoá mà mày nôn đi thế, tránh được tiết nào thì tránh tiết đó. Tôi thầm nghĩ trong lòng, chứ nói ra chắc nó vả mồm tôi mất.
Nói rồi, tôi và Di phi con xe chiến chạy nhanh đến trường. Hên là hôm nay thứ 7 nên chú bảo vệ không khoá cổng, không là tiêu đời rồi. Lớp tôi đã học xong tiết hoá, giờ đang giải lao 5 phút tại chỗ, tôi và nó nhanh chân chạy ngay vào chỗ ngồi của mình.
"Ê Trang, cô có kêu tên tao trả bài cũ không?"
Tôi hỏi con bạn thân ngồi kế mình nhưng nó lại nói giọng khịa nhau: "Cô có kêu tên mày nhưng lớp trưởng nói mày xin vắng nên cô quyết định lấy điểm nhỏ nhất trong sổ điểm của lớp là điểm miệng cho mày."
"Rồi xong. Hết cứu!!"
Tôi như muốn xĩu ngang trên bàn: "Nhưng tao chưa nói hết, trong lớp này trừ mày có điểm hoá nhỏ nhất thì còn ai vô đây, nên 4 điểm sẽ thuộc về mày. Khỏi cảm ơn!"
Con Trang nhún nhẹ vai cười khúc khích.
Chuyện tàn ác vậy mà cũng xảy ra được!!!. Con đường người ta đi sao toàn hoa thơm cỏ lạ, còn con đường mình đi thì như bộ đội dò mìn, sẩy chân cái là toi đời. Nhưng không sao, đường ta đi có quý nhân phù trợ việc ta làm có bạn thân nó bảo kê!!
"Phạm Trang à, tao biết mày giỏi hoá. Mày ráng cứu giúp tao lần này đi, công đức vô lượng!!!" Tôi nhìn nó với đôi mắt long lanh khẩn cầu.
Giờ chỉ còn cách nó làm gia sư dạy kèm cho tôi vài bữa thì mới thoát khỏi vòng luẩn quẩn này. Cô hoá mà gọi điện về cho mẹ tôi thêm một lần nữa chắc lương tháng này bay màu.
"Tuần này tao kín lịch học thêm rồi, mày nhờ thử tổ trưởng xem sao, nó cũng giỏi hoá lắm chứ đùa!" Trang nói xong nhướng mắt về phía tổ trưởng.
Tôi nói trong sự bất lực: "Để lát tao hỏi nó xem có bị trùng lịch học của nó không?"
***
"Phù, cuối cùng cũng tới tiết yêu thích của tao."
Nghe xong con Trang bĩu môi: "Thì đúng rồi, tiết sinh hoạt có học gì đâu mà mày không thích."
Chà, mấy đứa này chỉ biết lao đầu vào học chả biết tận hưởng gì cả:
"Mày suy nghĩ giùm tao cái đi, tiết này vừa được gặp thầy vui tính dễ thương mà còn không bị áp lực điểm số nữa, còn gì bằng!!"
Vừa dứt lời thì thầy chủ nhiệm đã tới, nhưng lại không đi từ cửa chính. Thầy đi từ phía sau, gõ vào đầu tôi một cú đau thấu trời, thầy nói: "Em thì hay rồi, cúp học ngang nhiên thế cơ à, cô hoá tìm tôi phàn nàn chuyện của em đây này!!!"
Nói xong thầy đi lên bục giảng, nhìn xung quanh toàn bộ lớp học, tôi mơ hồ chưa hiểu được hết ý thầy thì đầu tôi tự nhiên nhảy số.
"Do trong lớp có nhiều thành phần nói chuyện nhiều, điển hình là em Châu nên chúng ta sẽ tạm thời đổi chỗ ngồi."
Hừ, biết ngay mà!!. Muốn đổi chỗ thì nói đại đi, còn liệt kê tên mình vào chi cho mấy đứa ghét mình nó cười vô trong mặt quá!!! Tàn ác thật.
"Thầy ơi, nếu con Châu nói chuyện nhiều thì thầy chỉ cần chuyển nó đi thôi. Không cần phải chuyển tụi em đâu."
"Phải đó thầy. Bạn Minh Nhật nói đúng á."
"Em thấy ý này ok nhất rồi, nhưng em thắc mắc là chuyển con Châu ngồi với ai?"
"Bây nói thế mà không thấy cắn rứt lương tâm à, nói chuyện thì nói chung mà chỉ điểm thì chỉ mình tao?"
Tôi nói tiếp:
"Tao là nút thắt quan trọng giúp cả lớp mình gắn kết với nhau còn gì, nếu không có lớp trưởng Minh Nhật và tổ trưởng Ngọc Tỷ ủng hộ và tham gia, à còn thằng Quân phó học tập với thằng Huy nhiều chuyện nữa chứ không lẽ tao tự kỉ nói chuyện một mình."
Không sao, những chuyện có thể đổ lỗi cho người khác thì đừng đổ cho bản thân mình!!!
"Ối giời ạ, thầy thấy chưa thầy! Nó đang cố gắng lươn lẹo để khỏi đổi chỗ kìa."
Thằng Huy gào lên: "Tuy mày nói thuyết phục thật đấy, nhưng vẫn nên chú ý vào trọng tâm đi mày, bớt thao túng tâm lí lại!!!"
Nghe xong đống lí do lí trấu kia, thầy Lương nói:
"Sớm giờ nghe các em biện hộ, tự bào chữa cho mình thì thầy thấy em Châu nói có lí nhất. Vì thế, chúng ta không đổi chỗ em ấy nữa, mà chuyển qua đổi em Trang. Để em Châu ngồi một mình là nó hết nói chuyện thôi!"
Nghe thầy nói như sét đánh ngang tai, thầy làm như vậy có khác nào triệt đường sống của tôi đâu chứ?
Tôi bất chợt thốt lên làm mấy đứa ngồi gần tôi giật cả mình: "Ơ kìa thầy. Thật sự là em không muốn nhiều chuyện nhưng mà chuyện nhiều nên em phải nói. Em là kiểu người thích một mình nhưng lại sợ cô đơn. Nên thầy để bạn Trang ngồi kế em để em khỏi sợ những con người xấu xa này!!!"
Nói xong bỗng nhiên hai đứa bạn thân tôi Khánh Di và Trọng Nghĩa chúng nó quay đầu 180 độ nhìn sang tôi với ánh mắt "Mày nói thế chắc bố mày tin"
Trong tình huống này chỉ cần nở một nụ cười Hermès tự tin là đủ, nếu bạn không ngượng thì người khác sẽ ngượng.
"Thôi, được rồi. Cứ thống nhất như vậy đi, nếu em không thích thì có thể ngồi với Ngân Hương kìa, em Hương cũng muốn đổi chỗ đấy."
"Dạ, không sao em ổn. Em thấy ngồi một mình giúp mình thanh tịnh hơn."
Tôi cạn lời với thầy của mình rồi, ngồi với kẻ thù của kẻ thù à! Tôi chỉ sợ mình kìm chế không nổi mà đánh nhau mất. Coi như em xui đi, còn gì nữa đâu mà khóc với sầu.
Thầy Lương chốt hạ câu cuối rồi tan học, mọi người ai cũng nụ cười trên môi trừ tôi. Đúng vậy, trừ tôi ra vì thầy đã nói:
"Sắp tới trường chúng ta có học sinh từ Sài Gòn chuyển về, do đó hy vọng các em sẽ chuẩn bị tinh thần đón bạn mới. Còn lí do chuyển trường là đánh người nhập viện."
Woa , thật là bất ngờ. Vì tôi mới nhận được thông tin trong nhóm hội kín. Sẽ có một cậu ấm chuyển về, với lí do đánh người nên trường chuyên từ chối nhận cậu vào mặc dù cậu giỏi các môn tự nhiên đều 9.0 cả.
Quyền trong nhóm chỉ được cài chế độ xem thôi, do đích thân thầy phó hiệu trưởng thông tin. Mỗi lớp chỉ được thêm 4 người giỏi nhất lớp vào thôi và khi nhận được thông tin cấm bàn tán để lộ thông tin, bị phát hiện sẽ bị trừ hạnh kiểm và kích ra khỏi nhóm. May mắn thay tôi là một thành viên trong đấy.
